9/7 zone


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 E hèm..Thik ra dey là nội dung tui định dùng để vẽ truyện..hề hề

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 

bạn nghĩ seo về truyện nì?
dở thế!! bik vik ko
0%
 0% [ 0 ]
tàm tạm
0%
 0% [ 0 ]
bình thường
0%
 0% [ 0 ]
hay
0%
 0% [ 0 ]
wa' tuyệt
0%
 0% [ 0 ]
Tổng số bầu chọn : 0
 

Tác giảThông điệp
jaganshi
$$ USD $$
$$ USD $$
avatar

Tổng số bài gửi : 215
Join date : 29/10/2009
Age : 22
Đến từ : bamboo forest

Bài gửiTiêu đề: E hèm..Thik ra dey là nội dung tui định dùng để vẽ truyện..hề hề   Wed Nov 04, 2009 12:22 pm

"Con người có rất nhìu khả năng. Một trong số khả năng đó, khoa học ngày nay ko thể giải thích được. Đặc bik là những khả năng thiên về nội tâm. Khoa học luôn muốn khám phá ra thật nhìu, thật nhìu điều, và cũng chính vì thế, những thứ họ ko giải thix được, họ càng mún tìm hỉu. Họ săn lùng những người có khả năng ngoại cảm. Họ muốn phát hiện ra nguyên nhân và biến khả năng đau thương này thành vũ khí. Ngoại cảm ko phải sinh ra đã có. Người có khả năng ấy cũng ko thể có được cuộc sống bình yên. Nói cách khác, ngoại cảm hay siu năng lực j` j` đó tất cả chỉ là sự bất hạnh mà thôi". Đó là suy nghĩ của tôi ( ko phải tui thiệt đâu àh nha) trước khi cuộc đời tôi có sự chuyển đổi to lớn.
Trước kia, tôi có cuộc sống rất hạnh phúc, đó là điều mà một đứa trẻ luôn luôn khao khát có được. Bố tôi rất iu thương và săn sóc cho chúng tôi. Ông là một thương gia, vì thế công việc rất bận rộn. Tuy nhiên ông vẫn dành nhìu thời gian cho gia đình. Sắp đến sinh nhật lần thứ 4 của tôi. Cả nhà đang lên kế hoạch cho ngày sinh nhật ấy. Tôi háo hức đến nỗi cả đêm ko ngủ được vì mãi lo nghĩ ngày mai bố, mẹ sẽ dành cho mình bất ngờ j`. Sáng hôm sau, tôi dậy rất sớm, mẹ chuẩn bị cho tôi mọi thứ, từ quần áo đến đầu tóc và bảo tôi rất ra dáng một ông chủ nhỏ. Một cú điện thoại gọi đến, tôi bắt máy. Có lẽ giọng nói ấy tôi sẽ ko bao h wen được. Cái giọng khản đặc, lạnh lùng và nghe như những câu nói ấy thốt ra từ miệng của quỷ dữ. Người đó iu cầu gặp mẹ tôi. Tôi ko bik họ đang bàn về chuyện j`, nhưng gương mặt mẹ tôi lập tức thay đổi, mắt mẹ mở to kinh hãi, đôi môi tái nhợt. Sau đó tôi hỏi đã xảy ra chuyện j`. Mẹ tôi cười một nụ cười buồn, rất buồn và trấn an tôi rằng ko có j` hết, tôi hãy ở nhà đợi, mẹ có chuyện phải đến công ti gặp bố. Ban đầu, tôi nghĩ chỉ là họ muốn tạo sự bất ngờ thôi, nên tôi ngoan ngoãn ngồi chờ với ý nghĩ:" Chắc bố mẹ đi chuẩn bị sinh nhật cho mình". Tôi chờ mãi, cho đến khi trời sụp tối. Tôi rất lo lắng cho họ, vì thế tôi định đến công ty của bố và tìm hỉu xem chuyện j` đã xảy ra. Tôi rất sợ và tôi đã chạy thật nhanh. Thế nhưng, vừa đến công ty của bố, tôi hỏi đồng nghiệp của ông, họ nói sau khi bố tôi nhận được cuộc điện thoại đã lập tức ra khỏi công ty, đến giờ vẫn chưa về. Tim tôi bắt đầu đập mạnh, một linh cảm xấu xuất hiện, một nỗi lo lắng bao trùm lên tôi. Tôi tự trấn an rằng có lẽ bố mẹ đã về rồi và đang chờ mính về tổ chức sinh nhật. Vừa về đến đầu hẻm nhà tôi, một đám đông tụ tập quanh đó và trên trời khói đen bốc cao ngút trời. Tôi vội chen vào và thực sự shock nặng trước cảnh tượng mà mình nhìn thấy...Ngôi nhà.. đã bị cháy...Tay chân tôi bủn rủn, mắt tôi tối sầm lại..Đột nhiên một giọng nói lọt đến tai tôi. Tôi ko hỉu rõ họ đang nói j` nhưng tôi nhận ra đó là giọng mà tôi đã nghe trong điện thoại..Tôi sợ lắm, chính hắn đã phá nát gia đình tôi và giờ đây có lẽ hắn đang đi tìm tôi..Lẽ ra trong hoàn cảnh ấy tôi phải chạy thật nhanh, nhưng thực sự tôi rất sợ, tay chân tôi như tê lại và ko thể nhấc nổi nữa..Toi ko mún chết..Tôi phải sống..Nghĩ vậy, tôi lén lút hòa vào những người hàng xóm đứng gần đấy để thoát khỏi nơi này....Sau khi đi khỏi con hẻm ấy, tôi chạy hết sức bình sinh...chạy đến khi không còn chạy được nữa
Sau khi đó tôi chạy đến một nơi rất xa, tôi thậm chí còn ko bik đây là đâu. Khi ấy tôi rất, rất muốn bik nguyên nhân tại sao bọn chúng lạ mún phá nát gia đình tôi như vây và tôi cũng từng ước giá như mình đọc được suy nghĩ đê tiện để có thể bik ai là kẻ chủ mưu. Bọn chúng đã biến tôi từ một đứa trẻ sống hạnh phúc, tôi trở thành kẻ mồ côi, ko nơi nương tựa. Họ hàng của tôi ở cách đây rất xa mà hiện giờ tôi ko có đến một cắc trong túi, tôi ko thể tìm được cách nào để liên lạc với họ. Vả lại, tôi sợ rằng nếu bọn chúng bik tôi còn sống và đang tìm cách liên lạc với người thân, bọn chúng sẽ làm hại họ...tôi phải làm sao đây? Làm j` giữa nơi này...Con đường, cảnh vật wen thuộc bỗng trở nên xa lạ và đáng sợ đối với tôi...Những ý nghĩ trong đầu tôi cứ như 1 cuộn chỉ rối, tôi ko thể suy nghĩ được thêm nữa...Mọi thứ trước mắt tôi mờ dần rồi tôi mất luôn cả ý thức...Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở cô nhi viện..Đầu tôi nặng trĩu..Đến lúc này tôi vẫn ko tin được những điều đã xảy ra với tôi ngày hôm wa. Nó thật sự là 1 cơn ác mộng..và vô tình đụng vào một cô nhóc nhỏ hơn tôi...Và đột nhiên suy nghĩ của cô nhóc ấy hiện lên trong đầu tôi.. Những hình ảnh mà cô nhox ấy nhìn thấy lần lượt hiện lên trong đầu tôi..Lúc ấy tôi ko bik gọi nó là j`.Siu năng lực ư? ko phải..Ngoại cảm ư? Có lẽ...Rồi liên tục, tôi đọc được ý nghĩ khinh miệt của những kẻ đạo đức giả đến thăm cô nhi viện này. Bề ngoài họ tỏ ra vui vẻ với chúng tôi, thực chất họ chỉ xem chúng tôi như những đứa ăn bám, đáng khinh...Thời gian đầu, tôi ko thể chịu được, tôi cố ngăn những suy nghĩ xấu xa, sự khinh miệt của bọn họ đối với tôi. Có nhìu đêm tôi ko thể ngủ được..Đôi lúc lại buồn nôn trước bộ mặt đạo đức giả ấy..Rồi những suy nghĩ ích kỷ của những đứa bạn trong nơi đó..Khi ấy tôi chỉ cảm thấy thế giới xung quanh thật xấu xa, ko ai tốt cả, tôi tuyệt vọng và khốn khổ trước cả khối suy nghĩ đang nhảy vào đầu tôi..Cho đến khi tôi típ xux với bà agattha, một phụ nữ trung niên làm ở kho của cô nhi viện...Bà ấy hỉu tôi và giúp tôi có lại được sự cân bằng trong cuộc sống. Thế nhưng khi tôi 12 tuổi, khả năng ấy lại mạnh hơn, tôi ko giấu nó đi được nữa. Các nhà khoa học tìm đến, họ mang tôi đi làm đủ thí nghiệm. Tôi ko thể ở đó lâu hơn và tôi đã trốn đi. Tôi tìm đến agattha và xin sự giúp đỡ của bà. bà che chở tôi một thời gian, bà dạy tôi về tâm lý học. Tôi tìm thấy sự thú vị qua môn học ấy và ko hỉu từ lúc nào tôi lấy lại được sự cân bằng trong tôi. Tôi đã điều chỉnh được khả năng ấy và có thể típ xux với mọi người bên ngoài một cách bình thường. Sau đó, tôi bắt đầu cố gắng học thật tốt để được vào trường chuyên khoa tâm lý học...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
E hèm..Thik ra dey là nội dung tui định dùng để vẽ truyện..hề hề
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Hệ thống báo động trực ca hàng hải (Bridge Navigation Watch Alarm System - BNWAS)
» [Tin công nghệ] Công nghệ mới làm giảm tiêu thụ nhiên liệu cho đội tàu biển
» Tỷ lệ vàng
» GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG
» Vô hình ...

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
9/7 zone :: Entertainment :: Hội họa - Truyện ngắn-
Chuyển đến